Bài viết Blog gần đây

  • 1 giờ trước
    Đăng bởi Steve Rogers
    Pills are diet-free supplements   If this was true then there was no need to take the pills. Anyone can easily control their diet, even without taking any pills. But in most cases, you may not lose excess body weight. If you integrate pills and a diet routine, then it works magic.   Th...
Xem tất cả

[ Fic ] Chú Thỏ Cũ Kỹ

  • Tôi gọi chú là chú thỏ cũ kỹ, vì sao nghe cái tên ấy lạ thế nhỉ? Vì tôi quen biết chú lâu rồi, chú có biệt danh là thỏ, do mọi người trong gia đình đặt cho chú chứ tôi cũng hong hề đặt cho chú cái biệt danh ngộ nghĩnh ấy, tôi gọi chú là chú thỏ cũ kỹ, vậy hoi mà mỗi lần nghĩ đến chú tôi lại có cảm giác rất mới lạ và hong hề cũ kỹ như cái tên tôi đặt cho chú, do chú mang đến cho tôi cảm giác mới lạ chăng? Hay một lý do nào khác mà tôi chưa thể biết được. Nhìn kỹ vẻ bề ngoài của chú có thể nói chú rất đẹp trai, chú rất trẻ trung, nhìn chú y như chàng trai 18 tuổi chứ hong hề 27 tuổi, nếu chú 18 tuổi thật tôi sẽ gọi chú bằng anh, nhưng khổ nỗi chú 27 tuổi còn tôi thì chỉ có 16 tuổi hoi. 

    Chú hong phải là chú ruột của tôi, cũng hong phải là chú họ, chú là hàng xóm của tôi, mỗi lần chú qua nhà tôi là y như rằng tôi và chú lại sắp có một cuộc cãi lộn hong hồi kết, mỗi lần tôi và chú cãi nhau, chú đều cho tôi rinh giải người thắng cuộc. Hiện tại chú đang trong nhà của tôi, trò chuyện với mẹ tôi rất lịch sự, tôi ở trong phòng một mình mê mẩn đọc sách, tôi cảm thấy chán chê với cái việc đọc sách này rồi, tôi bèn ló đầu ra bên ngoài.

    - Chú Thành! Vào đây nói chuyện với cháu đi! Cháu ở một mình chán quá!

    Chú cười với tôi, một nụ cười rất đẹp.

    - Nhóc con! Đợi chú một chút! Chú vào nói chuyện với cháu liền!

    Tôi lại trở vào phòng, nhìn mọi thứ xung quanh vẫn bình thường hong xoay chuyển theo ánh mắt của tôi di chuyển, vậy mà khi chú vào, mọi thứ lại trở nên khác lạ. Chú ngồi kế bên tôi, hỏi tôi rất nhiều thứ, hong vừa ý lại cãi nhau, chú thở dài với tôi.

    - Chú hong chấp bọn trẻ trâu như cháu!

    - Cháu lớn rồi! Hong trẻ trâu như chú nghĩ đâu!

    - Cháu thắng cuộc!

    - Hihi!

    Chú khẽ cười, tay thì xoa đầu tôi một cách miễn cưỡng, trong lòng tôi lại xuất hiện một cảm giác râm ran đến lạ thường, rung động chăng? Hong có định nghĩa nào mang tên lý do ở đây. Chú lại lớn tuổi, lại quá già so với tuổi của tôi, nghĩ đến việc sau này chú sẽ lấy vợ, tôi lại có một cái cảm giác bồn chồn và khó chịu lắm, kiểu như chú thỏ là của riêng tôi, chú thỏ sẽ mãi mãi thuộc về tôi, ấy vậy mà tôi lại hong thể giữ chú cho riêng mình được, chú cũng hong thể độc thân lâu được, chú thỏ của tôi rất đẹp trai, chắc chắn chú sẽ lấy được một cô vợ xinh đẹp mà hoi, đang đi dạo với chú trên con đường mà tôi với chú thường đi, mãi một lúc sau, tôi mới hỏi chú một cái câu hỏi mà tôi giữ trong lòng bấy lâu nay, sợ khi hỏi rồi chú lại phì cười và hong trả lời tôi, có khi lại im lặng luôn đấy chứ.

    - Sau này chú định sẽ lấy vợ hả?

    Ấy vậy mà, chú vẫn trả lời câu hỏi của tôi, may mắn cho tôi rồi.

    - Hong, chú sẽ hong lấy vợ đâu!

    - Sao hong lấy vợ hả chú? Chú định độc thân tới già luôn hả?

    - Ừ! Chú sẽ độc thân tới già, hong lấy vợ!

    - Dạ!

    Chỉ như vậy hoi mà làm tôi vui đến lạ thường, cái cảm giác được độc chiếm chú và hong ai tranh giành rất thoải mái. Chú bỗng hỏi tôi, một cái câu hỏi mà làm tôi đang vui vẻ bỗng trở nên lắng xuống.

    - Cháu có muốn biết lý do hong?

    - Dạ muốn ạ!

    - Sau này cháu sẽ biết!

    Tôi bỗng nhiên đăm chiêu suy nghĩ, rồi suy diễn mọi thứ về cái lý do của chú, hay chú già rồi sợ hong ai yêu, nhưng mà hong phải, chú mới có 27 tuổi chưa có 30 tuổi hay chú sợ tôi cô đơn? Tôi cũng hong biết lý do của chú là gì nhưng dù sao chú vẫn là của riêng tôi, điều đó khiến tôi cảm thấy rất hạnh phúc. 

    Một buổi chiều, tôi sang nhà của chú chơi, tôi thấy chú đang loay hoay với cái vali, chú xoay lại, nhìn thấy tôi, tôi lại thút thít.

    - Hic! Chú lại đi đâu đấy! Chú mà đi cháu giận chú luôn!

    Chú phì cười, nói vội.

    - Chú phải sang Mỹ hai năm rồi cháu!

    - Để làm gì hả chú?

    - Chú đi công tác!

    Tôi lại khóc òa lên.

    - Huhu! Hong cho chú đi đâu! Chú đi rồi ai chơi với cháu đây?

    Chú đi lại về phía tôi, xoa đầu tôi, chú mỉm cười, khẽ khàng lau nước mắt cho tôi.

    - Cháu đừng khóc, chú đi hai năm, rồi sẽ trở về bên cháu mà!

    - Có lâu hong chú!

    - Hong lâu đâu, nhanh lắm! Thời gian trôi qua nhanh lắm!

    - Cháu đợi chú!

    - Ok cháu, bây giờ chú phải đi rồi, đừng khóc nữa, mạnh mẽ lên nào nhóc con!

    - Vâng!

    Chú đi lại cái vali, tay xách cái vali lên, chú đi lại chỗ tôi đang đứng, mỉm cười, xoa đầu tôi rồi chú rời đi, tôi hét.

    - Bye chú! Chú đi sớm trở về bên cháu nhe!

    Chú hong nói gì, vẫy cánh tay chào tạm biệt tôi. Chú thỏ đi rồi, ngày đêm tôi vẫn luôn nhớ về chú, mong chú sẽ quay trở về nhưng chú vẫn biệt tăm. Chú sang một thế giới mới, thích nghi mới, nơi đó sẽ hong có tôi, chỉ là nơi này tôi vẫn luôn mong ngóng chú trở về, thời gian cứ thế trôi qua, tôi vẫn đi học, rảnh thì đi chơi chỉ là thiếu sự hiện diện của chú, tôi cứ thế sống một cuộc sống bình thường, hong đau buồn, hong khóc lóc vì tôi biết chú sẽ sớm trở về bên tôi mà thôi.

    Hai năm sau...

    Thấm thoát đã hai năm rồi, tôi bây giờ trở thành một cô gái 18 tuổi, tôi lặng ngắm nhìn dòng sông hờ hững trôi, nét mặt có chút u sầu. Một buổi chiều thật trống vắng, đã hai năm rồi, sao chưa thấy bóng dáng của chú trở về, hay chú gạt tôi? Nghĩ đến đó thôi, tôi cảm thấy lòng tôi lại rạo rực.

    Một bàn tay che khuất tầm mắt của tôi, một bóng tối bao trùm lấy tôi, tôi hong thể đoán được là ai đã che mắt tôi như vậy.

    - Ai đấy? Hong chơi nha! Buông tay ra nào! Là ai che mắt tôi vậy?

    - Tôi nhớ em!

    Giọng nói ấy là của chú thỏ, hong sai vào đâu được. Tôi gỡ tay của chú ra, xoay mặt về phía chú, hong do dự mà ôm lấy chú.

    - Chú thỏ cũ kỹ!

    - Nhóc con! Em có biết tại sao đến giờ tôi vẫn chưa có người yêu hong?

    - Hong biết!

    - Bởi vì tôi đã yêu em rồi, tôi muốn yêu em, được chứ?

    - Dạ được, chỉ cần là chú em nguyện sẽ ở bên chú suốt đời!

    Chú hôn nhẹ lên tóc tôi, còn tôi thì ôm chú, hít mùi hương quen thuộc của chú thỏ cũ kỹ năm ấy mà tôi đã rung động khi tôi 16 tuổi.


                       Hết